Chuyện đám giỗ

Chuyện về một làng nọ, năm xưa làng từng có thảm hoạ hết sức thảm khốc, khiến cho trong làng hầu như nhà nào cũng có người chết. Thảm cảnh qua rồi, hàng năm dân làng (bất đắc dĩ) cùng tổ chức giỗ chung. Dù là giỗ chung, nhưng làm giỗ thế nào thì dân làng không thống nhất được. Một phe cho rằng, những người chết năm xưa đã ngoan cường chống lại thiên tai địch hoạ, họ là những anh hùng, và truyền thống anh hùng của làng là không thể chối cãi được, vậy nên đám giỗ cần làm thật to, phải linh đình như một ngày hội, để nơi nơi đều biết tiếng của làng, bọn giặc cướp cũng nghe danh mà không dám quấy nhiễu. Phe còn lại thì cho rằng những người xấu số kia chết thật oan uổng, ngày giỗ là lúc chia sẻ với họ, phải khóc lóc thật to, để cho bi ai thấu trời xanh. Hai bên cứ mãi chỉ trích nhau…

Continue reading

Posted in Life is simply Uncategorizable | Tagged , , , , , , , | Leave a comment